Người đan chữ xếp thuyền – Đại hội xem trộm thư tình của Majime

Bức thư tình đầu tay của Majime!!! Cùng phần bình luận đầy “tâm huyết” của Nishioka và các thành viên phòng biên tập từ điển!!! Lần đầu tiên được tiết lộ tới các bạn đọc trong phần ngoại truyện bí mật của “Người đan chữ xếp thuyền”!!!!   13662342_10201754708347147_3994083930242671960_o   Kính thư. adidas zx flux Nhân dịp hôm nay cảm nhận được làn gió khẽ đung đưa như lời thăm hỏi của mùa đông sắp cận kề, thật sự khiến cho người ta cảm thấy khỏe khoắn và an lành hơn. Anh có đôi điều muốn thổ lộ cùng em nên mới mạo muội viết bức thư này. Trong lòng anh bây giờ chứa chan biết bao suy nghĩ như một hồ nước tràn bờ, nhưng hồ nước này lại khác với những con hồ thông thường khác, nó cứ kéo anh đi mãi, đi mãi ra xa. Đột ngột nhận được bức thư này hẳn em sẽ cảm thấy ngạc nhiên lắm. Thế nhưng dẫu sao đi chăng nữa, xin em hãy đọc đến hết dòng tâm tình cuối cùng của anh nhé. Từ bấy đến nay, anh chỉ biết vùi đầu vào sách vở. Cũng chính vì thế nên hiện thời anh chẳng có người bạn thân thiết nào, sự tồn tại của anh chỉ để hướng về từ ngữ. Anh nghĩ rằng, sống một cuộc đời như vậy âu cũng là một điều hay.  

Tuyết ủng sơn đường thụ ảnh thâm

Đàm linh bất động dạ trầm trầm

Nhàn thâu loạn trật tư nghi nghị

Nhất tuệ thanh đăng vạn cổ nhân.

 

Nishioka: Nào nào, đại hội phân tích trộm thư tình của Majime xin phép được bắt đầu! Kishibe: Hồi hộp quá đi mất. Cơ mà mới đầu thư anh ta đã viết chán ngắt thế này rồi, thật không thể vào đầu nổi chữ nào cả… Nishioka: Ê, tự nhiên lại trích dẫn thơ Hán vào nữa này. Kishibe: Ở đây có tờ giấy chú thích của thầy Matsumoto nữa. Ừm, theo như những gì thầy ghi trên đây thì đó là bài thơ Hán theo lối thất ngôn tuyệt cú có nhan đề là “Đọc sách đêm đông” của một học giả đạo Nho, tên là Kanchazan thời Edo.  

“Tuyết phủ khắp gian nhà trên núi, bóng cây lại càng đổ đậm thêm. Chuông nhỏ treo trước hiên cũng chẳng kêu lấy một tiếng, trời đêm tĩnh mịch dần về khuya. Trong lúc dọn dẹp sách vở bày bừa, tâm trí lại bộn bề lo toan. Trông vào ánh đèn xanh leo lét, cũng như thể đang nhìn vào tâm hồn những vị tiền nhân khi xưa.”  

Nishioka: Ấy chà, cậu chàng coi vậy mà cũng nói được mấy lời ra dáng nam tử quá đó chứ. Ơ kìa, tiếp theo cũng có thêm một bài thơ Hán à?

  Đúng thật. Cuộc sống ngày qua ngày của anh hệt như từng lời thơ trên đã miêu tả. Nhưng bây giờ anh đã ngộ ra rằng:  

Nhãn thức đông tây tự

Tâm bào cổ kim ưu.

  Tuy rằng anh trước giờ chỉ biết bầu bạn với sách vở, nhưng anh lại không thể nào thấu hiểu được những chân tình ẩn ý của các vị hiền nhân gửi vào từng con chữ. Ngay cả những quyển sách được anh đem hết lòng yêu thương, thậm chí xem như người bạn duy nhất, cũng không thể kể cho anh nghe điều gì. Dẫu cho xung quanh anh có bao nhiêu pho sách đi chăng nữa, nhưng bản thân anh chỉ có thể cô đơn một mình. Hậu quả là anh không bao giờ biết được cách truyền tải những suy nghĩ của mình đến người khác, và cuối cùng anh cũng phải đầu hàng nỗi sợ hãi ấy, ngày qua ngày sống trong nỗi tuyệt vọng, không dám thực hiện điều gì để thay đổi. Nếu bản thân anh cứ thế này mãi, chắc chắn cuộc đời anh sẽ kết thúc giữa lúc anh vẫn chưa kịp chân thành trò chuyện cùng ai, chưa kịp kết thân với họ, chưa kịp thấu hiểu suy nghĩ của họ, chưa kịp thổ lộ những suy nghĩ của mình cho họ hiểu thấu. Đến cuối cùng, sách vở cũng không thể cho anh nếm trải hương vị ngọt ngào của hạnh phúc, thứ mà vốn dĩ chỉ có người với người mới mang lại được cho nhau. Dẫu bây giờ đã quá muộn mằn, nhưng anh đã kịp nhận ra tình trạng hiện tại của bản thân mình. Tuy bản thân anh không muốn, nhưng thâm tâm anh như muốn thét lên những lời này. Những lời anh phải thu hết can đảm mới dám viết ra.  

Nhân gian cố vô sự

Bạch vân tự du du.

   

Kishibe: À, đó là một trong những câu thơ của Natsume Soseki đấy. “Mắt ta thấy được chữ từ đông chí tây, tim ta ôm lấy sự dịu dàng từ thưở xưa đến thưở nay.” Nishioka: Đã tự biết là bản thân mình không giỏi truyền tải suy nghĩ đến đối phương, vậy mà còn dám trích dẫn thêm một câu thơ Hán vào đây nữa chứ. Đúng là chỉ có mỗi Majime. Kishibe: Ít nhất cũng phải dẫn thêm phần dịch thơ chứ nhỉ. Nishioka: Ơ hay, mới nói xong lại thêm một bài nữa kìa! Kishibe: Là phần cuối của bài thơ khi nãy của Natsume Soseki đấy. asics gel nimbus

  Anh nhất quyết sẽ ra sức luyện thành cảnh giới này trong lúc chờ đợi lời hồi đáp từ em. Nếu như em thật sự đồng ý đáp lại tấm lòng này của anh, anh xin thề rằng hơn tất thảy mọi người và hơn cả bản thân anh, cả sức lực cuộc đời này anh sẽ dành trao trọn về em, luôn luôn chung thủy với em. Lần đầu tiên trông thấy em, anh có cảm giác như mình đã được sinh ra lần nữa vậy. new balance 997 Anh chắc chắn rằng trước khi biết được sự tồn tại của em trên đời này, anh chẳng khác nào một kẻ đã chết. nike pas cher Tuy đôi mắt vẫn luôn đuổi theo những con chữ, nhưng thật ra anh chẳng hiểu chúng đang muốn nói điều gì. Anh vẫn đang thở ra từng hơi thở, nhưng điều đó không có nghĩa anh đang được sống. Anh nhớ rằng ngày anh gặp được em, em trông chẳng khác nào nàng công chúa hạ phàm từ cung trăng, tỏa sáng lấp lánh. Kể từ hôm ấy, tim anh lúc nào cũng đau nhói, phổi anh không hô hấp được, cứ như thể anh đang sống trên cung trăng vậy. Nhưng điều quan trọng nhất ở đây là, sau khoảnh khắc đó, anh đã có thể tự hào nói rằng anh đang sống! Không nghi ngờ gì nữa. Em chính là ân nhân cứu mạng của anh, là người đã ban cho anh sinh mệnh này.     “Người trong thiên hạ không tránh khỏi sự muộn phiền, giống như mây trắng trên trời cứ lững lờ mà trôi.”

Nishioka: Như vậy cũng được nữa sao! Kishibe: Xin lỗi anh, khi nãy là em tự tiện giải nghĩa đấy ạ. Nhưng đúng là câu thơ này cho người ta cảm giác sống trên đời nên ung dung tự tại thì hơn. Nishioka: Có ung dung tự tại hay không thì việc trả lời cũng do tự bản thân Kaguya quyết định chứ. Majime viết nên những lời lẽ như vậy chẳng phải là ép người quá đáng sao? Kishibe: Rốt cuộc mọi chuyện cũng ổn thỏa đấy thôi. Nhưng em nghĩ chắc là chị Kaguya cũng chẳng thấy bị dồn ép gì cả đâu, do bức thư này đầy rẫy thơ Hán mà, đọc hiểu là cả một vấn đề đó. Nishioka: Vậy thì viết thư tình để làm gì nữa cơ chứ…

Nếu như em có nhã hứng nghe ngâm thơ, anh xin được tặng cho em một bài. Đây là những câu thơ nổi tiếng được anh mạn phép mượn từ các vị tiền nhân. Bài thơ nói về nỗi đau khổ của kẻ phàm phu, chỉ biết thở dài khi ngước lên ngắm nhìn ánh trăng xinh đẹp.

Biển mênh mông như trời

Sóng bạc trắng như mây

Giữa rừng sao ẩn hiện

Con thuyền trăng bồng bềnh.

  Anh trộm nghĩ, có lẽ tác giả vịnh nên bài thơ này để dành tặng riêng cho em đấy. Đây cũng chính là bài thơ anh vô cùng yêu thích. Bởi vì mỗi khi đọc những dòng thơ đó lên, anh đều có thể cảm nhận được vẻ đẹp kì vĩ của thiên nhiên và điều đó khiến cho tâm trạng anh trở nên bình yên lạ thường. Nhưng đồng thời bài thơ này cũng khiến cho anh nhận ra bản thân mình nhỏ bé dường nào, nó thức tỉnh anh về với thực tại phũ phàng, rằng trên đời này có những thứ ta mãi mãi không thể với tới được. Bài thơ này mới buồn làm sao. Những vị tiền nhân khi trước hẳn là cũng giống với chúng ta bây giờ, cũng từng phải ôm lấy mối sầu muộn này để sống. Thế nhưng điều ấy lại khiến cho anh ngờ rằng, có thể vượt qua không gian lẫn thời gian để kết nối nỗi buồn trong tâm hồn của nhiều người như thế, chẳng phải bài thơ này lại chứa đựng trong mình sức mạnh và vẻ đẹp không tưởng đấy sao. Theo như em đã biết, anh hiện thời đang làm công việc biên soạn từ điển. Quyển từ điển anh đang thực hiện tên là “Daitokai”.   (Trích lược)    

Kishibe: Lần này anh ta lại đổi qua dùng thơ trong “Vạn Diệp Tập”. Bài này là của Kakinomoto no Hitomaro đấy. Nishioka: Bài thơ này không cần dịch nghĩa nhưng cũng dễ hiểu ha. Giống cảnh phim khoa học viễn tưởng thế nào ấy. Nhưng anh ta lại vô duyên vô cớ dùng bài thơ này để ca tụng Kaguya như vậy, dở quá đi. Kishibe: Thật ấy chứ! Viết thư tình kiểu này đúng là năm ăn năm thua mà. Nishioka: Ê này, sao tự dưng lại lược bỏ một khúc thế! Chẳng phải đã nói là “tiết lộ toàn bộ nội dung” sao? Kishibe: Bởi mới nói, do bức thư này lê thê dài dòng văn tự quá mà. Phần bị lược bỏ là phần anh Majime nói về suy nghĩ của mình khi làm từ điển, nhưng chẳng hiểu sao giữa chừng lại thành ra giới thiệu lý lịch bản thân. Anh muốn đọc lắm sao?

Thật ra thì con đường biên soạn từ điển có rất nhiều chông gai, và cũng nhiều phen khiến anh cảm thấy mệt mỏi chán chường. Đây có thể được xem như lời bào chữa vụng về, nhưng cũng vì tính chất công việc như thế nên anh không thể nào tận tâm giúp đỡ cho em được. Mỗi khi anh cảm nhận được ánh nhìn của em, anh chỉ còn mỗi một mong ước muốn được bước đi trên con đường của riêng mình mà thôi. Nếu được sự cho phép của em, anh nguyện rằng sẽ biến bản thân mình thành cái bóng, luôn luôn bảo vệ em trên con đường đầu bếp đầy gian nan. ray ban aviator price  

Xuân tàm đáo tử ti phương tận

Lạp cự thành khôi lệ thủy can

Cả việc làm từ điển của anh lẫn sự nghiệp đầu bếp của em vẫn chưa hoàn thành. Và những suy nghĩ của anh cũng vẫn chưa chấm dứt. Nếu được hóa kiếp tằm, dẫu cho có chết đi anh vẫn sẽ tiếp tục nhả tơ. Dẫu cho cây nến có chảy thành sáp, anh cũng sẽ khiến cho nó bốc cháy bằng được. Em cứ an tâm. Tình cảm của anh là một cỗ máy tồn tại vĩnh viễn. Đang chờ được cấp bằng sáng chế! Có lẽ em đang tự hỏi nếu thế thì anh lấy nhiên liệu từ đâu phải không? Không sao đâu. Vì là cỗ máy chạy vĩnh viễn, nên không cần nhiên liệu vẫn có thể hoạt động được. Anh cam đoan rằng nó có thể nhả tơ thành một cái kén khổng lồ hơn cả sân vận động Tokyo Dome nữa cơ. Nhưng tạm thời không bàn về khía cạnh tinh thần, xét về mặt thể xác mà nói, anh nghĩ rằng mình không nên ăn nhiều đồ ăn liền như thế. Nếu được ăn thêm nhiều món ngon thì quá tốt, nhưng dẫu cho cả tuần anh chỉ ăn ba bữa mì “Nupporo Số Một” đi chăng nữa thì cả lưỡi lẫn bao tử anh cũng chẳng lên tiếng phản đối gì. Đó là bởi vì anh lúc nào cũng nghĩ đến chuyện phải cố gắng tránh trở thành gánh nặng cho em. Anh xin lỗi. Từ nãy đến giờ anh ăn nói có hơi lỗ mãng. Anh cứ vờ rằng bản thân không cầu mong điều gì cả. Nhưng sự thật lại hoàn toàn trái ngược. Mỗi lần cảm nhận được tình cảm của em, thì tối nào anh cũng nằm thao thức trăn trở. Hơn nữa, việc em chuyển đến sống ở phòng gác mái cũng khiến anh cảm thấy vừa ngọt ngào lại vừa cay đắng vô cùng.  

Tương kiến thời nan biệt diệc nan

 

Nishioka: Vậy thôi, lược bỏ phần đó cũng được. Cơ mà câu “biến thành cái bóng để bảo vệ em” nghe cứ rùng rợn thế nào ấy. Kishibe: Nghe hệt như mấy cô hồn chuyên đi rình mò người khác. À, câu thơ Hán tiếp theo chính là trích dẫn từ một bài thất ngôn bát cú Đường luật của Lý Thương Ẩn đấy. “Tằm xuân khi chết đi, những suy nghĩ lúc cuối đời cũng không kịp nhả thành tơ, khi nến cháy thành tro, cũng là lúc dòng lệ khóc vì tình ngưng chảy.” Nishioka: Câu thơ hay tuyệt… Nhưng mà Majime ơi, làm ơn bình tĩnh lại đi. Kishibe: Câu thơ tiếp theo được trích cùng bài với hai câu trước, cũng là của Lý Thương Ẩn. Là câu đầu tiên của bài thơ con tằm đấy.  

“Gặp được nhau đã khó, chia tay nhau lại càng thêm khó.”

Bài thơ Hán này rất phù hợp để nói về tình cảm lứa đôi nhỉ?

Câu thơ này đã diễn tả chính xác tình cảnh hiện thời của anh. Do giờ giấc sinh hoạt của hai ta khác nhau, nên chuyện gặp mặt nhau đã khó lại càng thêm khó. Có đôi lúc em đến nhà hàng muộn, cứ ung dung dành cả buổi sáng trong nhà, việc ấy đã khiến cho anh mắc phải chứng bệnh không muốn đến công ty. Tuy rằng chuyện này không cần phải kể ra, nhưng hôm ấy anh đã phải dùng suy nghĩ “Từ điển đang chờ mày đấy” thì mới có thể vừa khóc vừa đi ra được đến trước cửa nhà, thế nhưng trong đầu anh lại chẳng suy nghĩ được gì cả, ngay cả bảng chữ cái cũng nhớ nhầm. Anh đã vô cùng bất an, cứ sợ rằng mình đã nhầm lẫn thứ tự 50 âm tiết trong “Daitokai” đến nỗi phải nhẩm đi nhẩm lại không biết bao nhiêu lần. air jordan 11 Bây giờ tâm tình của anh chỉ có thể được diễn tả bằng câu Nàng ơi anh phải làm sao bây giờ, Kaguya ơi hỡi Kaguya,” hoặc là:  

Thường Nga ưng hối thâu linh dược

Bích hải thanh thiên dạ dạ tâm

Đây là câu thơ kể về sự tích Thường Nga uống thuốc tiên rồi bay lên cung trăng sống, cũng giống như sự tích công chúa ống tre Kaguya vậy đó. Có thuyết cho rằng tác giả đã dùng cả nỗi oán hận lẫn niềm khao khát của chính bản thân mình để vịnh nên bài thơ ví người con gái đã từng ruồng rẫy ông với nàng Thường Nga. ray ban clubmaster glasses Cảm xúc của anh bây giờ cũng giống như vậy đấy. Bài thơ này tượng trưng cho chính nỗi lòng của anh. Giả như ngày ấy nàng ta không uống phải tiên dược, thì hẳn đã tránh được số kiếp đêm đêm lại đem lòng nhung nhớ bóng hình người thương!  

Nishioka: Em có thể nào nhỏ giọng xuống được không? Thế nhưng mở đầu bài thơ bằng câu này thì liên quan gì đến tằm với chả nến chứ? Kishibe: Thơ Hán bài nào cũng như vậy cả, là để bài thơ thêm ý vị ấy mà. A, anh Majime lại nói chuyện kì quặc nữa rồi. Nishioka: Cái cậu này thật là… Ngay cả bảng chữ cái mà cũng lẫn được. Kishibe: Anh Nishioka à, tập trung đi nào. Đây là bài thơ Hán cuối cùng rồi đấy. Là bài thơ theo thể ngũ ngôn tứ tuyệt của Lý Thương Ẩn, có nhan đề “Thường Nga”. Anh Majime có vẻ thích thơ của Lý Thương Ẩn quá nhỉ.  

“Nàng Thường Nga liệu có hối hận khi uống trộm thuốc tiên? Đêm đêm trên cung trăng lạnh giá, chỉ có thể trông xuống đại dương xanh biếc.” Anh khao khát có được tình yêu của em. adidas soccer Cổ họng anh như bị thắt nghẹn lại, cơ thể anh chỉ muốn cháy bùng lên. Anh muốn tìm thấy tia sáng nào đó. Anh muốn thấy được vầng sáng tuyệt đẹp ấy. Bấy lâu nay anh đã không hề nhận ra được, rằng bản thân đang phải mò mẫm trong bóng tối. Chuyện anh muốn thổ lộ cùng em chỉ có bấy nhiêu. À không, thật ra chuyện anh muốn thổ lộ cùng em vẫn còn nhiều lắm, nhưng dẫu cho ông trời có ban cho anh thọ mệnh thêm năm trăm năm đi chăng nữa, dẫu cho tất cả cây cối trên thế gian này đều bị đốn hạ để làm giấy cho anh viết thư đi chăng nữa, e rằng cũng không đủ để anh tỏ bày tường tận nỗi lòng của mình cho em hay. Vậy nên anh xin được dừng bút tại đây thôi. Nếu em đã đọc đến đây thì Kaguya à, anh sẽ vô cùng vui sướng nếu được nghe những suy nghĩ trong lòng của em. Dẫu cho câu trả lời của em có là gì đi chăng nữa, anh cũng sẽ vui lòng chấp nhận. Xin em hãy nghiêm túc suy nghĩ kĩ về lời hồi đáp của mình. Mong em bảo trọng.  

Thân mến,

Tháng 11, năm 20XX

Từ Majime Mitsuya

Gửi Hayashi Kaguya

   

Nishioka: Nói gì thì nói, đọc lại bức thư này mới thấy Majime thành thành thật thật kể về tình yêu của mình thế nào. Kishibe: Vậy ạ? Em thì thấy nguyên bức thư này chỗ nào cũng khó hiểu. Đáng lẽ không nên dùng văn phong cầu kì hoa mỹ thế này, cứ như người viết là một ông già vậy. Nishioka: Thiệt thê thảm quá, Majime! Kishibe: Nhưng cuối cùng, chuyện của hai người họ cũng thuận buồm xuôi gió. Vui quá anh ha. Nishioka: Đúng vậy.


Gửi bản thảo

Thương hiệu sách Skybooks là địa chỉ tin cậy cho các tác giả trẻ Việt Nam gửi gắm tác phẩm của mình. Với khẩu hiệu “Tôi trẻ, tôi đam mê”, chúng tôi luôn nỗ lực để mang đến cho độc giả những tác phẩm chất lượng từ các tác giả trẻ nổi bật cũng như giúp đỡ, tạo điều kiện cho các cây bút trẻ được đông đảo độc giả biết đến. Hãy để Skybooks trở thành người đưa đứa con tinh thần của bạn đến với công chúng!

Tiếp nối thành công của best seller “Chúng ta rồi sẽ ổn thôi” tác giả Gào trở lại với cuốn sách hướng về chủ đề gia đình mang tên “Mẹ, em bé và bố”....

Thống kê truy cập

  • Số người truy câp hôm nay: 12
  • Số lượt truy cập: 99 555
  • Tổng số bài viết: 236