Hẹn em nơi café Cupcake – Chương 3

cupcake

Hôm trước Issy không còn đủ bánh cho mọi người trong văn phòng sau khi đã mời các bạn cùng chờ xe buýt, mà dù sao thì cô cũng cảm thấy mỉa mai quá nếu vẫn chia chác ăn uống sau những gì đã nghe được ở phòng họp. Tuy nhiên cả đội vẫn bâu quanh cô, đòi được ăn vặt sau giờ nghỉ giải lao và đều sợ hãi.

“Chị chính là lí do em đi làm,” cậu thiết kế quảng cáo trẻ tuổi tên Francois tuyên bố. “Chị nướng bánh đúng như là… thợ bánh Pháp chính hiệu ở Toulon. C’est vrai(1).”

Issy đỏ bừng mặt trước lời khen ngợi và đã về tìm trong những công thức ông ngoại gửi cho cô một món mới để thử. Mặc dù cảm thấy mình hơi khôn lanh khi làm thế này, cô vẫn chọn bộ váy xanh hải quân đẹp nhất, ra dáng công sở nhất của mình với chân váy xòe kèm chiếc áo khoác vừa vặn. Chỉ để trông cô có vẻ chuyên nghiệp.

Ngày hôm nay trời không mưa to nữa, nhưng gió lạnh vẫn cắt qua đoàn người chờ xe. Issy đã bắt đầu xuất hiện nếp nhăn cau có giữa hai chân mày và bị Linda để ý thấy. Chị lo lắng cho cô và muốn gợi ý một loại kem, nhưng không dám. Thay vào đó chị lại thấy mình huyên thuyên về chuyện cửa hàng kim chỉ chưa bao giờ đông khách đến thế – nguyên nhân chắc là do tất cả mọi người bỗng đề cao tính tằn tiện và bắt đầu tự đan những bộ áo liền quần cho mình – nhưng chị biết là Issy gần như không nghe thấy gì. Cô chỉ nhìn chằm chằm vào một người phụ nữ tóc vàng đỏm dáng đang được dẫn đi xem mặt ngoài một cửa hàng. Hướng dẫn cho cô ta là người đàn ông mà Linda nhớ mang máng là một trong rất nhiều các môi giới bất động sản ở đây mà chị đã gặp khi đi tìm mua căn hộ của mình.

Người phụ nữ nói chuyện lớn tiếng và Issy hơi nhích tới gần để nghe cô ta. Bệnh tò mò nghề nghiệp của cô đang khởi phát.

“Khu vực này đang không biết nó cần gì!” người phụ nữ đang nói. Chị ta có chất giọng lớn, sang sảng. “Có quá nhiều quán gà rán và không đủ các sản phẩm hữu cơ. Anh có biết là,” chị ta nghiêm giọng nói với anh chàng môi giới đang gật đầu vui vẻ và tán thành mọi lời của chị ta, “nước Anh tiêu thụ lượng đường trên đầu người cao hơn bất kỳ quốc gia nào khác trên thế giới trừ mỗi Mỹ và Tonga không?”

“Tonga à?” đại lý bất động sản hỏi. Issy ôm chặt hơn chiếc hộp Tupperware đựng bánh cupcake của mình, phòng trường hợp người phụ nữ kia chiếu tia laze sang cô.

“Tôi không coi mình là tín đồ ăn uống,” chị kia tiếp tục. “Tôi tự nhận mình giống nhà tiên tri loan báo lời nhắn nhủ rằng: ngũ cốc nguyên hạt và thực dưỡng chính là con đường duy nhất tới tương lai.”

Thực dưỡng ư? Issy nghĩ.

“Nào, tôi nghĩ chúng ta sẽ đặt bếp ở đằng này.” Người phụ nữ đang hách dịch chỉ qua cửa sổ vào góc xa trong cửa hàng. “Hiếm khi chúng ta cần dùng đến nó mà.”

“Vâng, đúng là hoàn hảo,” anh chàng môi giới nhà nói.

Không đúng tí nào cả, Issy cũng đồng thời nghĩ. Người ta phải để bếp gần cửa sổ để thoáng khí, cũng để mọi người có thể trông thấy bạn đang làm gì và bạn lại để mắt được tới cửa hàng. Cái góc xa kia đúng là nơi không hợp với lò nướng gì cả, lúc nào bạn cũng phải quay lưng lại mọi thứ. Không, nếu bạn muốn nấu ăn cho mọi người, bạn cần phải làm việc đó ở nơi người ta trông thấy bạn, để chào đón mọi người với nụ cười vui tươi và…

Mê mải suy nghĩ, cô gần như không để ý thấy xe buýt đang đến ngay lúc người phụ nữ đó nói, “Còn về giá cả thì, Desmond…”

Bao nhiêu tiền nhỉ? Issy lơ đãng tự hỏi trong lúc trèo lên cửa sau xe buýt còn Linda thì vẫn đang huyên thuyên về mũi chữ thập.

***

Lớp kính bao ngoài mặt tường của văn phòng có màu xám xanh và lạnh toát trong ánh sáng ban mai. Issy nhớ mục quyết tâm cho năm mới của cô có chuyện đi bộ hai nhịp cầu thang mỗi ngày nhưng cô vẫn quyết định đi thang máy. Bạn được phép có ngoại lệ khi mang vác các vật cồng kềnh (chẳng hạn như chiếc hộp Tupperware lớn đựng hai mươi chín cái bánh cupcake).

Khi cô lên đến tầng của phòng hành chính, quẹt thẻ ra vào (với bức ảnh hết sức dìm hàng của cô nằm vĩnh viễn trên đó) để đi qua những cánh cửa kính rộng, cô cảm thấy một sự im ắng lạ lẫm trong không khí. Nhân viên lễ tân tên Tess mau mắn chào hỏi, nhưng không nói thêm với cô câu nào – thường thì lúc nào cô ta cũng đầy những câu chuyện buôn dưa lê trong văn phòng. Kể từ lúc bắt đầu hẹn hò với Graeme, Issy đã tránh các buổi tụ tập buổi tối của nhân viên công ty, đề phòng cô uống hơi quá chén và lỡ miệng nói ra. Cô không nghĩ có ai nghi ngờ điều gì. Đôi khi cô không chắc họ có tin nổi chuyện này hay không nữa kìa. Graeme quá đẹp trai và chủ động. Issy cũng khá xinh nhưng chẳng là gì so với các cô gái khác. Tess chẳng hạn, cô ấy mặc váy ngắn cũn cỡn mà trông vẫn xinh đẹp và ngọt ngào chứ  không hề hư hỏng, có lẽ bởi cô ấy mới có hai mươi hai tuổi. Hay như Orphy, cô gái cao một mét tám hai và vẫn lượn qua lượn lại trên sảnh chính cứ như một cô công chúa chứ không phải một nhân viên kế toán lương quèn. Nhưng chuyện đó không thành vấn đề, Issy tự bảo mình. Graeme đã chọn cô và thế là đủ. Cô vẫn còn nhớ cái lần cả hai trượt chân bên ngoài khách sạn ở Rotterdam trong lúc trốn mọi người – họ giả vờ mình hút thuốc dù cả hai đều không hút – và cùng cười khúc khích như điên. Niềm háo hức ngọt ngào sau nụ hôn đầu tiên ấy; cái cách hàng lông mi dài và đen của anh thả bóng lên hai gò má cao; mùi nước hoa Hugo Boss sắc nét và nồng nàn của anh. Cô đã nhấm nháp rất lâu những ký ức lãng mạn của buổi tối đầu tiên ấy.

Dù không ai chịu tin thì điều đó vẫn là sự thật: họ đang hẹn hò. Chắc chắn anh là bạn trai của cô. Và anh kia rồi, đang đứng ở tít cuối văn phòng, ngay trước cửa phòng họp. Khuôn mặt anh nghiêm lại, rõ ràng đấy là lý do cho sự im lặng bao trùm khắp hai mươi tám chiếc bàn làm việc.

Issy đặt cộp chiếc hộp đựng bánh xuống. Trái tim cô cũng đang gõ nhịp cộp cộp như thế.

***

“Tôi rất tiếc về chuyện này,” Graeme nói khi tất cả mọi người đều đã đến. Hắn đã nghĩ rất lâu về cách mở lời; hắn không muốn biến thành một tên sếp chết nhát không dám kể với nhân viên về những chuyện sắp xảy ra và để mọi người phải tự tìm hiểu qua những lời đồn thổi tán nhảm. Hắn muốn cho các ông chủ thấy mình có khả năng ra các quyết định khó khăn, và hắn muốn nhân viên của mình thấy rằng hắn thẳng thắn với họ. Tất nhiên họ vẫn không vui nổi, nhưng ít nhất hắn là người thẳng thắn.

“Các bạn không cần tôi phải nói tình hình hiện nay đang như thế nào,” Graeme cất lời, cố tỏ ra hợp tình hợp lý. “Tự các bạn cũng nhìn thấy; trong các con số của kế toán, của đội kinh doanh, trong doanh số. Các bạn là người đương đầu với kế sinh nhai, với những thứ cốt lõi, với con số và dự đoán. Các bạn biết hết thực tế khắc nghiệt của môi trường kinh doanh. Điều đó có nghĩa là mặc dù tôi thấy rất khó khăn khi phải nói ra, tôi vẫn mong các bạn hiểu và không nghĩ rằng tôi đang bất công.”

Không gian yên lặng đến nỗi bạn có thể nghe thấy tiếng một chiếc ghim rơi trong văn phòng. Issy nuốt nước bọt thành tiếng. Một mặt chuyện Graeme nói thẳng ra với tất cả như thế này là tốt. Không có gì tệ bằng ngồi cùng một văn phòng mà các nhân sự cấp cao không chịu nói với cấp dưới điều gì và ai cũng phải sống trong bầu không khí nghi kị và sợ hãi. So với các công ty bất động sản nói chung, họ đang tỏ ra khá là trung thực và ngay thẳng.

Tuy nhiên cô vẫn nghĩ là họ có thể chờ đợi. Chỉ một chút thôi. Cùng cân nhắc kỹ càng, xem liệu tình hình có cải thiện trong tháng tới hay không, hoặc chờ đến mùa xuân. Hoặc là trưng cầu ý kiến của các cổ đông hoặc… Với trái tim trĩu nặng, Issy nhận ra hẳn các quyết định này đã được đưa ra ở cấp độ đó từ hàng tháng nay rồi; có lẽ từ Rotterdam, hay Hamburg, hay Seoul. Đây chỉ là giai đoạn thực thi mà thôi. Chỉ còn là vấn đề của những nhân viên bé mọn.

“Không còn cách nào khác cả,” Graeme nói. “Tất cả các bạn sẽ nhận được một email trong vòng nửa tiếng nữa, cho biết các bạn ra đi hay ở lại. Rồi ban giám đốc sẽ hành động hào phóng và hợp tình hợp lý hết mức có thể với các bạn. Tôi sẽ gặp mặt những người không ở lại công ty này trong phòng họp lúc mười một giờ.” Hắn liếc nhìn chiếc đồng hồ hiệu Montblanc.

Issy thoáng nghĩ đến hình ảnh giám đốc nhân sự Callie của họ đang giơ một ngón tay trên nút “gửi” ở máy tính của chị ta, giống vận động viên điền kinh bên vạch xuất phát.

“Một lần nữa,” Graeme lại nói, “tôi rất tiếc.”

Anh rút lui vào phòng họp. Xuyên qua chiếc mành cửa kính, Issy có thể trông thấy anh, mái đầu đẹp trai cúi trên laptop cá nhân.

Ngay lập tức âm thanh hoảng hốt lan ra. Tất cả mọi người lật đật bật máy tính lên nhanh hết mức có thể, ấn nút “refresh” trên email mỗi giây một lần; ai nấy bận lẩm bẩm với chính mình. Giờ không còn là những năm 1990 hay 2000, khi bạn có thể nhảy từ việc này sang việc khác trong vòng hai ngày được nữa: một người bạn của Issy từng phải nhận tới hai tờ séc trợ cấp thôi việc trong vòng mười tám tháng. Số lượng việc làm và doanh nghiệp trên thị trường dường như đang ngày một thu hẹp lại. Cứ mỗi vị trí cần tuyển thì càng ngày càng nhiều đơn ứng tuyển, đấy là nếu bạn tìm được một vị trí trống cơ đấy; chưa kể đến hàng triệu sinh viên bỏ học hay vừa tốt nghiệp gia nhập thị trường mỗi tháng… Issy tự bảo mình không nên hoảng loạn, nhưng đã quá muộn. Cô đã ăn hết phân nửa chiếc bánh cupcake, vương vụn bánh lên khắp cả bàn phím. Cô phải thở. Thở ra hít vào. Mới hai đêm trước thôi cô và Graeme còn cùng chui xuống bên dưới cái chăn Ralph Lauren màu xanh hải quân của anh, an toàn và thoải mái trong thế giới riêng của hai người. Sẽ không có chuyện gì xảy ra hết. Không có gì. Bên cạnh cô, Francois đang gõ như điên.

“Cậu đang làm gì đấy?” cô hỏi.

“Cập nhật CV của em,” cậu ta bảo. “Chỗ này thế là xong đời rồi.”

Issy nuốt khan và cầm một cái bánh nữa lên. Ngay lúc ấy, cô nghe một tiếng “ping”.

***

Kính gửi cô Issy Randall

Chúng tôi rất tiếc phải thông báo tới cô, do nền kinh tế đang đà tụt dốc và không có triển vọng cải thiện trong dự báo tăng trưởng của thị trường bất động sản thương mại của thành phố London năm nay, ban giám đốc công ty Kalinga Deniki quyết định cắt giảm vị trí Quản lý văn phòng Cấp độ 4 Văn phòng London, với hiệu lực ngay tức thì.

Vui lòng đến Phòng họp C lúc 11 giờ để bàn bạc về các lựa chọn hiện thời của cô cùng giám đốc trực tiếp Graeme Denton.

Trân trọng,

Jaap Van de Bier

Phòng Nhân sự, Kalinga Deniki”

***

Sau này Issy nói về chuyện đó như sau, “Vấn đề ở cái cách bọn họ rõ ràng đã tạo một trình macro(1) nào đó để nhét toàn bộ chi tiết vào. Thậm chí không ai buồn viết một lá thư cá nhân. Tất cả mọi người, trên toàn thế giới, đều nhận cùng một nội dung. Vậy là bạn mất việc và toàn bộ cuộc sống của bạn, nhưng họ chẳng thèm nghĩ ngợi là bao so với tin nhắn nhắc bạn đi kiểm tra răng miệng định kì.” Cô nghĩ lại. “Mà đúng là mình cần đi kiểm tra răng.”

“À, giờ cậu đã thất nghiệp nên được khám miễn phí đấy,” Helena tử tế nhắc.

***

Văn phòng mở đúng là cách làm việc độc địa nhất từng được phát minh ra, đột nhiên Issy nghĩ thế. Bởi vì rõ ràng là lúc  nào người ta cũng bị lên sóng và buộc phải tỏ ra vui sướng, thích thú và ổn thỏa, trong khi hiển nhiên công ty này chẳng vui sướng, thích thú hay ổn thỏa gì hết. Nếu có thêm vài người được ở trong các văn phòng có cánh cửa đóng kín, họ có thể được suy sụp và khóc lóc một trận đã đời, rồi làm gì đó để cải thiện tình hình thay vì giả vờ như tất cả mọi chuyện đều ổn cho đến khi một phần tư nhân viên phải ra đi. Khắp nơi trong văn phòng là những tiếng thở gấp, hoặc vui sướng; ai đó đấm lên không trung và hét lên “Tuyệt!” trước khi hoảng hốt liếc quanh và thì thầm, “Xin lỗi, xin lỗi… chỉ là mẹ tôi ở trại dưỡng lão và…” trước khi lúng túng nhỏ giọng dần. Ai đó thì vừa bật khóc.

“Kệ cha nhà nó,” Francois nói và ngừng sửa CV của mình. Issy như đông cứng. Cô vừa mới nhìn chằm chằm vào màn hình, từ chối ham muốn chọn nút refresh một lần cuối, cứ như nó có thể mang lại một kết quả nào khác. Vấn đề không phải chỉ là công việc – tất nhiên nó là quan trọng nhất; mất việc là điều đáng buồn và ức chế nhất trong mọi điều. Nhưng khi biết rằng Graeme… khi nhận ra hắn đã ngủ với cô, để cô nấu cơm tối cho hắn, trong suốt lúc đó hắn vẫn biết rằng… chuyện này rồi sẽ xảy ra. Hắn… hắn nghĩ cái quái gì chứ? Hắn đang nghĩ cái quái gì?

Không ngừng lại để nghĩ ngợi thêm – nếu có, cô gần như chắc chắn mình sẽ để bản tính rụt rè tự nhiên ngăn cản – Issy nhảy ra khỏi chỗ ngồi và tiến lại phòng họp ban giám đốc. Kệ xác chuyện chờ đợi đến mười một giờ. Cô muốn biết ngay bây giờ. Cô định gõ cửa nhưng thay vào đó cô đã mạnh dạn bước thẳng vào trong. Graeme liếc lên nhìn cô nhưng không hoàn toàn ngạc nhiên.

Issy tức phát điên. “Issy. Tôi rất tiếc.” Cô nghiến răng.

Anh tiếc ấy à! Anh mà thấy tiếc ấy à! Tại sao anh không nói cho tôi biết?”

Trông hắn có vẻ ngạc nhiên.

“À, tất nhiên là tôi không thể nói cho cô. Chuyện cơ mật của công ty mà. Họ có thể kiện tôi.”

“Tôi đâu có nói cho họ biết là anh nói!” Issy đau đớn vì hắn thậm chí còn không tin tưởng cô. “Nhưng đáng lẽ tôi đã được cảnh báo; có thời gian để chuẩn bị tâm lý, để giữ bình tĩnh một chút.”

“Nhưng như thế sẽ không công bằng nếu cô có lợi thế hơn người khác,” Graeme nói. “Tất cả mọi người đều sẽ muốn được như vậy.”

“Nhưng mọi người đâu có giống tôi,” Issy hét lên. “Với họ đây chỉ là một công việc. Còn với tôi đây là công việc và còn là chuyện không được nghe từ chính miệng anh nói.”

Cô nhận ra một nhóm lớn đang tụ lại đằng sau mình, lắng nghe qua cánh cửa để mở. Cô điên tiết quay lại.

“Phải. Đúng thế đấy. Tôi và Graeme đang bí mật hẹn hò nhau đấy. Chúng tôi đã giữ kín với cả công ty.”

Đâu đó có những tiếng thì thầm, nhưng không một tiếng ố á ngạc nhiên nào như cô từng trông đợi. Trong lúc tâm trạng đang xáo trộn cao trào mà Issy vẫn nhận ra điều đó.

“Thật ra, ai cũng biết rồi,” Francois nói.

Issy nhìn chằm chằm cậu ta. “Ý cậu “ai cũng biết” là sao?” Những người còn lại trông có vẻ hơi ngượng ngùng.

Tất cả đều biết hết rồi ư?” Cô quay sang Graeme. “Anh có biết là mọi người đều biết rồi không?”

Trước sự kinh hoàng của cô, chính Graeme cũng có vẻ ngượng nghịu.

“À, cô biết đấy, tôi vẫn không nghĩ nên cho phép mọi người có các mối quan hệ cá nhân ở chỗ làm.”

“Anh cũng biết rồi ư?”

“Việc của tôi là phải biết nhân viên của mình đang nói về cái gì,” Graeme nghiêm nghị trả lời. “Tôi sẽ không thể ngồi ở đây nếu không làm được thế.”

Issy lừ mắt với hắn, không thốt nên lời. Nếu tất cả đều đã biết, tại sao cứ phải lén lút và giấu giếm như thế?

“Nhưng…  nhưng…”

“Issy, cô có muốn ngồi xuống để chúng ta bắt đầu họp không?”

Issy chợt nhận ra năm khuôn mặt hốc hác khác đang nhích dần vào trong phòng họp. Francois không nằm trong số họ, nhưng Bob bên phòng Marketing thì có. Anh ta đang gãi soàn soạt một bên đầu cứ như chỗ đó mới mọc thêm một vết ngứa vẩy nến nữa, và đột nhiên Issy thấy ghét công ty ghê gớm… cả Graeme, các đồng nghiệp của cô, công việc quản lý bất động sản và toàn bộ cái hệ thống tư bản chết tiệt này. Cô quay gót và lao sầm sập ra khỏi văn phòng, hông đụng vào hộp bánh trong lúc di chuyển làm chúng rơi tung tóe khắp nơi.

***

Ngay lúc này, Issy cần một người để trút bầu tâm sự. Helena thì chỉ cách chỗ cô có mười phút. Cô ấy sẽ không thấy phiền.

Helena đang khâu đầu cho một chàng trai trẻ, không mấy nhẹ tay.

“Ối,” cậu ta đang kêu.

“Mình tưởng ngày nay người ta dùng thuốc giảm đau khi khâu vết thương,” Issy nói sau khi đã ngừng than vãn.

“Đúng vậy,” Helena nghiêm nghị trả lời trong lúc rút chỉ thật khít, “trừ khi ai đó hít thuốc rồi tưởng họ có thể bay qua hàng rào dây thép gai. Lúc ấy thì chẳng có thuốc thang gì hết.”

“Đó không phải là thuốc, chỉ là xăng cho bật lửa,” anh chàng ốm yếu nói.

“Nói thế cũng không làm tôi cho cậu tí thuốc giảm đau nào đâu,” Helena bảo.

“Không,” chàng trai buồn bã nói.

“Mình chỉ không thể tin được, Len à,” Issy nói. “Mình không thể tin nổi tên khốn nạn ấy để mình phải đội mưa đi làm, trong khi biết rõ từ đầu là, thứ nhất, hắn sắp sa thải mình và thứ hai, tất cả mọi người đều biết bọn mình hẹn hò. Chắc bọn họ cũng nghĩ hắn là đồ đểu.”

“Ừm,” Helena không đồng tình cũng chẳng phản đối. Sau nhiều năm cô đã học được là không nên phê phán những người đàn ông của Issy; cô ấy thường xuyên nối lại quan hệ với bọn họ, và lúc ấy thì tất cả mọi người đều thấy không thoải mái.

“Nghe cũng thấy hắn đểu thật,” chàng trai trẻ nói.

“Phải!” Issy hùa theo. “Cậu hút hít rồi mà còn biết hắn là đồ khốn.”

“Là xăng bật lửa thật mà.”

“Tốt hơn hết cậu bỏ thuốc đi,” Issy nói, “nếu cậu có gì hay hơn để làm. Còn tôi thì vừa thất nghiệp đúng thời điểm thị trường việc làm tồi tệ nhất trong hai mươi năm qua đây này…” cô lại khóc nức nở, “Mình lại FA rồi, Len! Ở tuổi ba mươi mốt!”

“Ba mươi mốt đâu có già!” Helena quả quyết.

“Thôi đi. Nếu cậu mười tám tuổi cậu sẽ nghĩ ba mươi mấy là già rồi.”

“Già thật mà,” chàng trai nói. “Tôi mới hai mươi.”

“Và cậu sẽ chẳng sống được đến tuổi ba mươi mốt đâu nếu không chịu ngưng ngay cái thú vui lố bịch của cậu,” Helena nói nghiêm khắc. “Vì thế hãy bỏ đi.”

“Tôi khoái cả hai chị,” cậu ta bảo. “Nên trông chị cũng chưa đến mức xập xệ lắm đâu.”

Helena         và         Issy         cùng         nhìn         nhau. “Thấy chưa?” Helena bảo. “Mọi chuyện còn có thể tệ hơn thế.” “Ừ thì, thật tốt khi biết rằng mình vẫn còn có thứ gì đấy để

ngã vào.”

“Còn về phần cậu,” Helena nói trong lúc kết thúc việc chữa trị cho cậu trai trẻ bằng một miếng băng chuyên dụng, “nếu cậu không chịu bỏ thứ kia thì cậu sẽ chẳng làm nổi trò trống gì đâu.”

Lần đầu tiên chàng trai có vẻ sợ hãi. “Thật à?”

“Thật. Còn dùng cái thứ ấy thì chẳng khác nào cậu tự cắt bi mình.”

Chàng trai nuốt khan. “Dù sao cũng đến lúc tôi phải từ bỏ rồi.”

“Tôi nghĩ vậy, cậu thì sao?” Helena đưa cho cậu ta danh thiếp của một dự án cai nghiện ở địa phương. “Giờ về đi. Người tiếp theo!”

Một bà mẹ trẻ lo lắng đẩy đứa bé với cái đầu mắc kẹt trong một cái chảo sâu vào.

“Lại có cả chuyện thế này á?” Issy hỏi.

“Có chứ,” Helena bảo. “Bà Chakrabati, đây là Issy. Cô ấy là sinh viên y khoa, bà không phiền khi cô ấy ngồi lại chứ ạ?”

Bà Chakrabati lắc đầu. Helena cúi xuống.

“Ravi, cô không thể tin là cháu lại phải đến đây. Cháu có phải

là cướp biển đâu, hiểu chưa?” “Cháu nà cướp biển!

“Thôi thì cái này vẫn còn tốt hơn là bàn nạo phô mai, bà nhớ không?”

Bà Chakrabati gật đầu lia lịa trong lúc Helena đi tìm lọ dầu thầu dầu.

***

“Len, mình phải đi thôi.”

Helena nhìn lên thông cảm. “Cậu chắc chưa?”

Issy gật đầu. “Mình biết mình đã bỏ ra ngoài, nhưng mình cần phải trở lại và… ít nhất thì cũng tìm hiểu khoản trợ cấp thôi việc của mình và mấy thứ khác.”

Helena ôm cô.

“Mọi chuyện sẽ ổn thôi, cậu biết không. Sẽ ổn.”

“Thì người ta vẫn nói vậy,” Issy bảo. “Nhưng đôi khi, lỡ như mọi chuyện không ổn thì sao?”

“Cháu sẽ chiến đấu với chúng bằng đồ cướp biển của cháu!” Ravi hét lên.

Issy ngồi khuỵu xuống và nói với cái chảo.

“Cảm ơn bé yêu,” cô nói. “Có thể cô phải làm thế thật.”

***

Việc đi bộ trở lại văn phòng gần như là quá sức với Issy. Cô cảm thấy quá sức lo lắng và xấu hổ.

“Chào,” cô buồn bã nói với Jim ở bàn lễ tân.

“Tôi nghe rồi,” Jim nói. “Tôi rất tiếc.” “Tôi cũng vậy,” Issy nói. “Ôi trời.”

“Cố lên cưng,” anh ta bảo. “Rồi cô sẽ tìm được việc gì đó. Tốt hơn chỗ này, tôi chắc chắn.”

“Hừm.”

“Tôi sẽ nhớ mấy cái bánh của cô.” “Cảm ơn anh.”

Issy đi ngang qua tầng hai, lên trên cùng, vào thẳng phòng Nhân sự. Cô không nghĩ mình có thể đối diện với Graeme lần nữa. Cô kiểm tra điện thoại đến lần thứ chín. Không tin nhắn. Không thư từ, không có gì hết. Làm sao chuyện này lại xảy ra với cô được? Cô cảm thấy mình như đang bước đi trong một giấc mơ.

“Xin chào, Issy,” Callie Mehta khẽ nói, trông chị ta vẫn không chê vào đâu được như từ trước đến nay trong bộ vest nâu vàng mềm mại. “Tôi rất tiếc. Đây là phần tệ nhất trong công việc của tôi.”

“Phải, tôi cũng thế,” Issy nói cứng ngắc.

Callie lấy ra một tập hồ sơ. “Chúng tôi đã phác thảo một gói trợ cấp rộng rãi nhất có thể… Thêm vào đó, vì bây giờ là đầu năm mới nên chúng tôi cho rằng thay vì phải làm việc hết số ngày báo trước của cô, nếu muốn cô có thể đăng ký nghỉ phép trọn gói và chúng tôi sẽ tiếp tục trả lương cho những ngày ấy.”

Issy phải thừa nhận rằng như thế đúng là khá hào phóng. Rồi cô nguyền rủa mình vì đã mủi lòng. Có lẽ Callie được đào tạo để làm những việc thế này suốt.

“Còn đây… nếu cô muốn, chúng tôi sẽ trả tiền cho các khóa học tái ổn định.”

“Khóa học tái ổn định ư? Nghe chẳng tốt lành gì.”

“Nó là một khóa đào tạo và hướng dẫn, để giúp cô tìm xem… tiếp theo phải làm gì.”

“Gia nhập hàng người xin trợ cấp thất nghiệp trong cái thời tiết này chứ gì,” Issy gằn giọng nói.

“Issy,” Callie đáp trả một cách nhẹ nhàng nhưng cứng rắn. “Tôi có thể nói điều này với cô không… trong sự nghiệp của mình tôi đã bị sa thải tổng cộng ba lần. Việc đó rất tồi tệ, nhưng tôi hứa với cô rằng đây không phải là tận thế. Người ở hiền luôn luôn gặp lành. Và cô là một trong số đó.”

“Đó là lý do tôi mất việc,” Issy nói.

Callie khẽ chau mày và đặt một ngón tay lên trán.

“Issy, tôi sẽ nói cho cô biết điều này, từ những gì tôi quan sát thấy… nghe thì không hay lắm, nhưng tôi hi vọng cô không phiền, mong là nó giúp ích cho cô.”

Issy ngồi lại. Lúc này cô giống như bị cô hiệu trưởng la mắng.

Đã thế cô lại còn mất luôn cần câu cơm nữa.

“Tôi có để ý đến cô. Rõ ràng cô rất thông minh, cô có bằng cấp, cô đối xử với đồng nghiệp rất tử tế…”

Issy tự hỏi câu chuyện sẽ đi đến đâu.

“Tại sao cô chỉ là một quản lý văn phòng chứ? Ý tôi là, hãy nhìn vào đội kinh doanh, họ trẻ hơn cô nhưng tham vọng và quyết tâm hơn… Cô có tài năng và kỹ năng nhưng tôi không thấy chúng dùng vào việc gì, khi cô chỉ chạy loanh quanh đuổi theo các khoản chi phí và bảng chấm công. Cứ như là cô chỉ muốn trốn vào một góc, làm việc gì đó an toàn, nhàn nhã, hi vọng không ai để ý đến mình.”

Issy nhún vai khó chịu. Cô cá là Callie Mehta không có một bà mẹ chạy long nhong và muốn mọi người phải chú ý đến bà mọi lúc.

“Vẫn chưa đến lúc quá muộn để cô chuyển hướng cuộc đời. Tôi chắc là cô nghĩ như vậy nhưng,” Callie liếc tờ giấy trước mặt mình, “ba mươi mốt không là gì cả. Không là gì. Nếu rốt cuộc cô lại làm công việc tương tự ở một chỗ khác… tôi nghĩ cô cũng sẽ vẫn bất mãn như ở đây mà thôi. Và làm ơn đừng nói với tôi rằng điều đó không đúng. Tôi đã làm công tác nhân sự rất lâu rồi, tôi đang nói với cô: Nghỉ việc chính là lựa chọn đúng đắn cho cô trong lúc này. Bởi vì cô vẫn còn trẻ đủ để làm việc mình muốn. Nhưng đây có thể là cơ hội cuối cùng của cô. Cô có hiểu điều tôi đang nói không?”

Issy thấy mặt mình đỏ bừng. Tất cả những gì cô làm được là gật đầu, trước nguy cơ suy sụp tinh thần hoàn toàn. Callie xoay xoay chiếc nhẫn cưới của chị ta.

“Và… Issy này, tôi rất, rất tiếc nếu cô cảm thấy tôi đang vượt quá giới hạn ở đây, tôi biết như thế là rất không chuyên nghiệp và đáng lẽ tôi không được để lộ là mình có lắng nghe các câu chuyện đồn thổi ở văn phòng… nhưng tôi thật sự muốn nói vài điều và tôi xin lỗi nếu nó khó nghe quá. Nhưng tôi muốn nói rằng cô sẽ gặp nguy cơ lớn khi nghĩ sẽ có người đàn ông nào đó xuất hiện và chăm sóc cô, xử lý mọi vấn đề cho cô. Chuyện ấy có thể xảy ra, và nếu đó là điều cô muốn thì tôi hi vọng là nó sẽ xảy ra với cô. Nhưng nếu cô có thể tìm được việc mình muốn làm, thật sự yêu thích nó theo cách của mình… ấy mới là điều đáng có trong đời.”

Issy nuốt ừng ực. Ngay cả tai cô cũng đã đỏ bừng. “Chị có yêu thích việc mình làm không?” Cô hỏi.

“Đôi khi nó rất khó khăn,” Callie nói. “Nhưng luôn đầy thách thức. Và không bao giờ nhàm chán cả. Cô có thể nói điều tương tự không?”

Callie đẩy một mảnh giấy ngang qua bàn. Issy cầm lên và nhìn vào đó. Gần hai mươi ngàn bảng. Rất nhiều. Chỗ này là rất nhiều tiền. Món tiền thay đổi cuộc đời. Chắc chắn rồi.

“Xin đừng tiêu pha nó vào son phấn và giày dép,” Callie nói, rõ ràng đang muốn khích lệ tinh thần cô.

“Tôi có được tiêu một chút không?” Issy hỏi, cô cảm kích thiện chí và sự trung thực của Callie.

“Một chút thì được,” Callie nói. Và họ bắt tay nhau.

 

Từ hôm nay cuộc sống của Issy rẽ theo một lối khác chính cô cũng ko hiểu tại sao cô lại mất hết chỉ sau khoảnh khắc ngắn ngủi. Rồi cô sẽ làm gì để sống, làm gì để ăn? Issy cảm thấy mù mịt hơn bao giờ hết.

Các bạn có thể đặt mua sách để đọc nhanh và hoàn chỉnh hơn tại:

Tiki: Hẹn em nơi Cafe Cupcake

Fahasa: Hẹn em nơi Cafe Cupcake

hoặc các nhà sách toàn quốc.

Thân mến,

SkyBooks!

 


Gửi bản thảo

Thương hiệu sách Skybooks là địa chỉ tin cậy cho các tác giả trẻ Việt Nam gửi gắm tác phẩm của mình. Với khẩu hiệu “Tôi trẻ, tôi đam mê”, chúng tôi luôn nỗ lực để mang đến cho độc giả những tác phẩm chất lượng từ các tác giả trẻ nổi bật cũng như giúp đỡ, tạo điều kiện cho các cây bút trẻ được đông đảo độc giả biết đến. Hãy để Skybooks trở thành người đưa đứa con tinh thần của bạn đến với công chúng!

Chiều 18/6, Isaac đã có buổi ký tặng sách ‘Những ngày nắng đẹp’ dành cho người hâm mộ tại Hà Nội. Được biết đây là món quà mà nam ca sĩ dành tặng cho...

Thống kê truy cập

  • Số người truy câp hôm nay: 106
  • Số lượt truy cập: 149 772
  • Tổng số bài viết: 292